Chiếc vương miện Miss Business Global 2023 được công bố trị giá 3 tỷ đồng gây tranh cãi về chất liệu chế tác đang đặt ra nhiều câu hỏi về cách xác lập, định giá và truyền thông giá trị sở hữu trí tuệ, đặc biệt trong bối cảnh niềm tin của thị trường kim hoàn đang chịu nhiều thử thách.
Có những vụ việc ban đầu tưởng như chỉ là một "drama" trên mạng xã hội, nhưng khi càng được đào sâu dưới góc độ pháp lý và kinh tế, càng bộc lộ những vấn đề sâu xa hơn về cách vận hành của thị trường. Tranh cãi liên quan đến chiếc vương miện Miss Business Global 2023 là một trường hợp như vậy.

Video về việc chiếc vương miện được định giá 3 tỷ khi mang đi kiểm định được chuyên viên khẳng định toàn 'hàng giả' gây xôn xao dư luện. Ảnh: Internet
Một đoạn clip ghi lại cảnh chiếc vương miện từng được giới thiệu có giá trị khoảng 3 tỷ đồng được mang đến một cơ sở kinh doanh vàng bạc để kiểm định đã nhanh chóng thu hút hàng triệu lượt xem trên các nền tảng mạng xã hội. Theo nội dung clip, người kiểm định cho rằng phần lớn các thành phần cấu tạo của chiếc vương miện không phải là vàng, kim cương hay ngọc trai tự nhiên như nhiều người từng hình dung. Chỉ trong thời gian ngắn, câu chuyện từ một cuộc kiểm định đã trở thành chủ đề tranh luận sôi nổi, kéo theo nhiều ý kiến trái chiều về tính xác thực của giá trị được công bố trước đó.
Chính cách giải thích này đã đưa vụ việc vượt khỏi phạm vi của một cuộc tranh luận về vàng thật hay đá thật để chạm đến một chủ đề có ý nghĩa rộng lớn hơn đối với nền kinh tế sáng tạo, đó là ranh giới giữa giá trị tài sản trí tuệ và giá trị được truyền thông ra công chúng.
Khi tài sản vô hình ngày càng quyết định giá trị của sản phẩm
Trong nền kinh tế truyền thống, giá trị của một sản phẩm thường được xác định chủ yếu bởi nguyên liệu cấu thành và chi phí sản xuất. Tuy nhiên, sự phát triển của kinh tế tri thức đã làm thay đổi đáng kể cách thức hình thành giá trị.
Ngày nay, nhiều doanh nghiệp không còn cạnh tranh bằng chi phí nguyên vật liệu mà bằng thiết kế, thương hiệu, công nghệ và các tài sản vô hình khác. Một chiếc điện thoại thông minh, một chiếc đồng hồ cao cấp hay một sản phẩm thời trang xa xỉ đều có thể được bán với mức giá cao gấp nhiều lần giá trị vật liệu cấu thành.
Phần giá trị chênh lệch đó không phải là điều bất thường. Đó chính là giá trị của tài sản trí tuệ.
Một kiểu dáng công nghiệp độc đáo, một nhãn hiệu nổi tiếng, một bí quyết thiết kế hay lịch sử thương hiệu được xây dựng trong nhiều năm đều có thể trở thành tài sản mang lại lợi ích kinh tế rất lớn. Đây cũng là lý do Luật Sở hữu trí tuệ không chỉ bảo hộ các sáng chế hay tác phẩm văn học, nghệ thuật mà còn dành cơ chế bảo hộ cho kiểu dáng công nghiệp, nhãn hiệu, chỉ dẫn địa lý và nhiều đối tượng sở hữu trí tuệ khác.
Nhìn từ góc độ đó, việc một chiếc vương miện có giá trị thương mại lớn hơn nhiều lần giá trị nguyên liệu chế tác hoàn toàn không phải là điều trái với bản chất của sở hữu trí tuệ.
Vấn đề nằm ở chỗ, để một giá trị vô hình được xã hội và thị trường thừa nhận, nó không thể chỉ tồn tại dưới dạng một tuyên bố.

Việc giá trị thực tiễn và định giá của một sản phẩm không ngang bằng là điều có thể dễ dàng giải thích trong lĩnh vực sở hữu trí tuệ. Ảnh: Internet
Giá trị sở hữu trí tuệ không tự hình thành từ lời giải thích
Trong các phát biểu được công bố sau khi vụ việc gây chú ý, đơn vị tài trợ cho biết chiếc vương miện đã được đăng ký bảo hộ kiểu dáng công nghiệp trước khi xuất xưởng.
Nếu thông tin này là chính xác, đây là một bước đi phù hợp với quy định của pháp luật về sở hữu trí tuệ.
Theo Luật Sở hữu trí tuệ, kiểu dáng công nghiệp là hình dáng bên ngoài của sản phẩm được thể hiện bằng đường nét, hình khối, màu sắc hoặc sự kết hợp của các yếu tố này và được bảo hộ khi đáp ứng các điều kiện về tính mới, tính sáng tạo và khả năng áp dụng công nghiệp.
Nói cách khác, quyền sở hữu trí tuệ đối với thiết kế chiếc vương miện hoàn toàn có thể tồn tại và hoàn toàn có khả năng tạo ra giá trị kinh tế.
Tuy nhiên, cần phân biệt rất rõ giữa hai khái niệm thường bị nhầm lẫn trong thực tiễn.
Thứ nhất là quyền sở hữu đối với tài sản trí tuệ. Thứ hai là giá trị kinh tế của tài sản trí tuệ.
Việc được cấp văn bằng bảo hộ chỉ xác lập quyền của chủ sở hữu đối với kiểu dáng công nghiệp. Văn bằng bảo hộ không đồng nghĩa với việc cơ quan nhà nước đã xác nhận kiểu dáng đó có giá trị hàng tỷ đồng. Đây là hai vấn đề hoàn toàn khác nhau.
Trong thực tiễn quốc tế, nhiều sáng chế được cấp bằng độc quyền nhưng gần như không có giá trị thương mại. Ngược lại, nhiều nhãn hiệu nổi tiếng được định giá hàng chục tỷ USD không phải vì được cấp văn bằng, mà vì chúng tạo ra doanh thu, lợi nhuận và sức ảnh hưởng rất lớn trên thị trường.
Giá trị của tài sản trí tuệ luôn phải được chứng minh bằng khả năng tạo ra lợi ích kinh tế thực tế.

Vụ việc khiến nhiều người đặt ra câu hỏi về cách xác lập, định giá và truyền thông giá trị sở hữu trí tuệ, đặc biệt trong bối cảnh niềm tin của thị trường kim hoàn đang chịu nhiều thử thách. Ảnh: Internet
Khoảng cách giữa bảo hộ và định giá
Một trong những điểm đáng chú ý nhất của vụ việc nằm ở chỗ khái niệm "giá trị sở hữu trí tuệ" dường như đang được sử dụng như một lời giải thích cho một mức giá đã được công bố trước đó.
Tuy nhiên, trong hoạt động chuyên môn về tài sản trí tuệ, việc định giá là một quy trình độc lập.
Theo Tiêu chuẩn thẩm định giá Việt Nam đối với tài sản vô hình, việc xác định giá trị tài sản trí tuệ được thực hiện thông qua những phương pháp chuyên môn như phương pháp chi phí, phương pháp thu nhập hoặc phương pháp thị trường.
Mỗi phương pháp đều đòi hỏi hệ thống dữ liệu, tài liệu chứng minh và các giả định kinh tế cụ thể.
Điều đó có nghĩa, nếu một kiểu dáng công nghiệp được cho là đóng góp phần lớn vào giá trị của chiếc vương miện thì về nguyên tắc, giá trị ấy cần được lượng hóa thông qua hoạt động định giá chứ không phải chỉ được nêu ra dưới dạng khẳng định.
Đây cũng là thông lệ đang được áp dụng phổ biến trên thế giới khi các doanh nghiệp tiến hành góp vốn bằng tài sản trí tuệ, mua bán thương hiệu hay thực hiện các thương vụ chuyển giao quyền sở hữu công nghiệp.
Một giá trị vô hình muốn được thị trường công nhận cần có cơ sở khoa học và cơ sở pháp lý tương ứng.
Điều công chúng đặt câu hỏi không chỉ là chất liệu
Quan sát phản ứng của dư luận có thể thấy phần lớn tranh luận không dừng lại ở việc chiếc vương miện được làm bằng vàng hay hợp kim, sử dụng kim cương tự nhiên hay đá tổng hợp.
Điều khiến công chúng băn khoăn nhiều hơn là liệu giá trị 3 tỷ đồng đã được truyền thông theo cách đủ rõ ràng hay chưa.
Nếu một sản phẩm được công bố trị giá hàng tỷ đồng nhưng không phân biệt đâu là giá trị vật chất, đâu là giá trị thiết kế, đâu là giá trị thương hiệu, rất dễ hình thành cách hiểu rằng toàn bộ giá trị đó đều nằm ở nguyên liệu cấu thành.
Khoảng cách giữa thông tin được truyền đạt và cách công chúng tiếp nhận thông tin chính là nơi phát sinh khủng hoảng truyền thông.
Trong hoạt động thương mại hiện đại, minh bạch không chỉ là yêu cầu của pháp luật mà còn là nền tảng của niềm tin thị trường.
Một doanh nghiệp hoàn toàn có quyền khẳng định tài sản trí tuệ của mình có giá trị lớn, nhưng càng đưa ra con số cụ thể thì càng cần có cơ sở chứng minh tương xứng.
Bối cảnh khiến vụ việc trở nên nhạy cảm hơn
Nếu vụ việc xảy ra trong một giai đoạn bình thường, có thể phản ứng của xã hội sẽ không mạnh đến như vậy.
Tuy nhiên, thời điểm chiếc vương miện gây tranh cãi lại trùng với lúc thị trường kim hoàn Việt Nam vừa trải qua hàng loạt vụ việc làm suy giảm niềm tin của người tiêu dùng.
Các thông tin liên quan đến hoạt động kiểm định đá quý, nguồn gốc kim cương và việc sử dụng chứng thư trong một số vụ án kinh tế đã khiến công chúng trở nên nhạy cảm hơn với mọi tuyên bố về giá trị của các sản phẩm kim hoàn.
Trong bối cảnh đó, bất kỳ thông tin nào liên quan đến một sản phẩm được giới thiệu có giá trị hàng tỷ đồng nhưng thiếu tài liệu chứng minh rõ ràng đều dễ tạo ra nghi ngờ.
Có thể nói, chiếc vương miện đã vô tình trở thành tâm điểm của một cuộc khủng hoảng niềm tin rộng hơn, nơi người tiêu dùng không chỉ đặt câu hỏi với một sản phẩm cụ thể mà còn với cách thị trường đang xác lập và truyền thông về giá trị.
Đây không chỉ là câu chuyện của ngành sắc đẹp
Từ góc nhìn sở hữu trí tuệ, điều đáng quan tâm hơn cả là vụ việc có thể tạo ra những nhận thức chưa đầy đủ về giá trị của tài sản trí tuệ.
Nếu công chúng hiểu rằng "giá trị sở hữu trí tuệ" chỉ là một khái niệm được sử dụng để lý giải cho những con số khó kiểm chứng, điều đó sẽ vô tình ảnh hưởng đến uy tín của chính hệ thống sở hữu trí tuệ.
Trong khi đó, bản chất của sở hữu trí tuệ hoàn toàn ngược lại.
Sở hữu trí tuệ hướng tới việc biến những thành quả sáng tạo thành tài sản có thể xác lập quyền, khai thác thương mại, chuyển nhượng, cấp phép và định giá theo những tiêu chuẩn chuyên môn.
Nó không phải là một khái niệm mang tính biểu tượng đơn thuần.
Chính vì vậy, việc sử dụng thuật ngữ "giá trị sở hữu trí tuệ" trong các hoạt động truyền thông thương mại cần được thực hiện hết sức thận trọng để tránh tạo ra sự nhầm lẫn giữa quyền sở hữu tài sản trí tuệ với giá trị kinh tế của tài sản đó.

Giữa thời điểm 'vàng thau lẫn lộn' của thị trường kim hoàn, vụ việc cũng là bài học lớn cho các cuộc thi sắc đẹp trong việc minh bạch về định giá có các tài sản trí tuệ được trao tặng. Ảnh: BTC
Minh bạch là cách bảo vệ tốt nhất cho chính tài sản trí tuệ
Thực tế cho thấy nhiều thương hiệu quốc tế vẫn sử dụng đá nhân tạo, vật liệu tổng hợp hoặc hợp kim trong các sản phẩm mang tính biểu tượng mà không làm giảm giá trị thương mại của sản phẩm. Điều giúp họ duy trì uy tín không phải vì nguyên liệu đắt tiền hơn mà vì mọi thông tin về sản phẩm đều được công bố minh bạch.
Người tiêu dùng của các thương hiệu này cũng biết chính xác mình đang mua điều gì. Họ hiểu đâu là giá trị vật liệu, đâu là giá trị thiết kế, đâu là giá trị thương hiệu.Sự minh bạch ấy khiến giá trị vô hình trở nên thuyết phục hơn thay vì gây tranh cãi.
Đối với các cuộc thi sắc đẹp, các giải thưởng hiện vật hay những sản phẩm được gắn với các giá trị biểu tượng, đây cũng là bài học đáng suy ngẫm. Một chiếc vương miện hoàn toàn có thể không được chế tác từ những vật liệu đắt đỏ nhất nhưng vẫn mang giá trị lớn nếu thiết kế độc đáo, được bảo hộ sở hữu trí tuệ, gắn với một thương hiệu uy tín và được định vị rõ ràng trên thị trường.
Điều quan trọng là công chúng cần được tiếp cận đầy đủ thông tin để hiểu giá trị ấy được hình thành từ đâu.
Giá trị sở hữu trí tuệ chỉ thực sự bền vững khi được xây dựng trên niềm tin
Tranh cãi về chiếc vương miện 3 tỷ đồng có thể rồi sẽ lắng xuống khi các bên tiếp tục đưa ra những thông tin giải thích hoặc khi cơ quan có thẩm quyền có kết luận nếu vụ việc được xem xét.
Tuy nhiên, câu chuyện mà vụ việc để lại sẽ còn giá trị lâu dài đối với hoạt động khai thác tài sản trí tuệ tại Việt Nam.
Trong bối cảnh nền kinh tế ngày càng phụ thuộc vào tài sản vô hình, giá trị của sáng tạo sẽ ngày càng lớn hơn giá trị của nguyên liệu. Nhưng cũng chính vì vậy, yêu cầu về tính minh bạch trong việc xác lập, định giá và truyền thông giá trị tài sản trí tuệ sẽ ngày càng trở nên quan trọng.
Một tài sản trí tuệ có thể được định giá rất cao nếu có đủ căn cứ kinh tế và pháp lý. Ngược lại, nếu giá trị chỉ tồn tại dưới dạng những tuyên bố thiếu cơ sở kiểm chứng, tài sản vô hình rất dễ trở thành tâm điểm của những tranh cãi không đáng có.
Vụ việc chiếc vương miện Miss Business Global 2023 vì thế không chỉ đặt ra câu hỏi về một con số 3 tỷ đồng. Quan trọng hơn, nó nhắc lại một nguyên tắc cốt lõi của hệ thống sở hữu trí tuệ: giá trị của sáng tạo không chỉ được xác lập bằng ý tưởng hay danh tiếng, mà còn phải được bảo đảm bằng cơ sở pháp lý, phương pháp định giá phù hợp và sự minh bạch trong quá trình truyền thông tới công chúng.
Theo Sở Hữu Trí Tuệ





















